Tối qua tình cờ mình xem phim Chuyện tình cây táo gai - Under the Hawthorne Tree(2010) trong lúc đang vật lộn với việc soi chiếu nội tâm tại sao mình vẫn còn những phần chưa thuần khiết, nhất là còn những phần tử bức xúc, bất mãn, phản kháng và uất ức trong cảm xúc từ những trải nghiệm tổn thương trước đây và hiện thực lịch sử thế giới. Tất nhiên cũng phải nhìn nhận rằng trong thời gian nhiều năm qua mình cũng đã (được) chữa lành rất nhiều, hầu như không còn nhiều bức xúc hướng đến cá nhân nào, nhưng lại hướng sự bức xúc đối với cuộc đời và vũ trụ. Nó không phải là tất cả mà do vẫn còn chút bức xúc khiến mình nhận thấy có những lúc mình không đủ sự thuần khiết như mình mong muốn. Thì bộ phim đến một cách nhẹ nhàng và trong trẻo giúp mình chữa lành thêm. Mình đã khóc và xúc động với sự chân thành, giản dị và những gì mà hai nhân vật đã trải qua. Đó là một câu chuyện, nhưng nó cũng có thể đại diện cho rất nhiều mảnh đời và hoàn cảnh mà một phần nhân loại phải đố...
Mình là Ly (Lily Garden). Đây là nơi mà mình chia sẻ về Thiền chữa lành, Thôi miên chữa lành, các thông điệp chữa lành, hành trình tâm linh cùng những trải nghiệm sống. Khu vườn Lily là một ý tưởng về một khu vườn yên bình để nuôi dưỡng tâm hồn, truyền cảm hứng và chữa lành cho Ly và mọi người.