Trong ảnh là đề thi tốt nghiệp cấp 3 ở Việt Nam. Mình thấy nhiều người chê đề câu tự luận về Steve Jobs theo nhiều cách khác nhau, nhưng mình thì cảm thấy rất tâm đắc và luôn thầm cảm ơn những người ra đề đã đưa văn nghị luận vào. Thời mình thi cấp 3 (2002) theo mình nhớ không nhầm thì không hề có văn nghị luận xã hội, càng không có các đề mở rộng về cuộc sống như thế, chỉ loanh quanh phân tích tác phẩm văn học trong sách giáo khoa thôi. Nghĩa là thời của mình, phần lớn là học thuộc bài chứ không thiên về cách tư duy. Không ai dạy về cách tự suy nghĩ, tự đưa ra quan điểm riêng. Đây có lẽ là thiếu sót rất lớn. Bởi vì con người trưởng thành cần học cách tự suy nghĩ, dù đó là vấn đề sinh tồn của bản thân, hay những vấn đề to lớn ngoài xã hội. Thời đại bây giờ mọi thứ thay đổi nhanh chóng, có những kỹ năng vừa học xong 1-2 năm đã lỗi thời, không còn chỗ dùng nữa, vậy thì chỉ kỹ năng quan sát độc lập, tự tư duy, tự suy nghĩ, tự tìm tòi nghiên cứu, tự xác định hướng...
Lâu lắm Vũ trụ mới sắp xếp cho mình một chuyến đi dài. Dù cuộc đời nhiều thăng trầm biến động và trách nhiệm, bao năm qua mình vẫn chưa từng từ bỏ ước mơ được đi khắp nơi, đến được những vùng đất, gặp gỡ nhiều người. Lần này Vũ trụ cho đi thật, mình đi chăm cháu. Lý do gì thì cũng biết ơn Vũ trụ quá. Mình yêu thế giới này, Trái Đất này, những vùng đất xinh đẹp và những con người với những đặc điểm độc đáo và sáng tạo riêng của họ. Mình vẫn chưa chán Trái Đất này đâu, vẫn thấy nhiều diệu kỳ. Mỗi lần đi đâu, gặp được những điều mới, thế giới của mình lại được mở rộng ra hơn một chút, thấy được nhiều sự khác lạ mà lòng cởi mở hơn, nhận thức cũng đa chiều hơn. Trải nghiệm thực tế tại không gian vật lý sẽ rất khác với cảm nhận từ xa qua internet. Nên góc nhìn từ trải nghiệm thực tế đối với mình rất quan trọng, để tự bản thân cảm nhận thì chân thực và sống động hơn. Mình là người thích sự thay đổi định kỳ và thích những bất ngờ thú vị, thích thử thách và khám phá bản thân ở những môi t...