Khi gặp nhiều hoàn cảnh khác nhau, mình nhận ra mình cũng còn nhiều may mắn. Có những người cứ thả trôi cuộc đời họ, mãi luyến tiếc nhìn về quá khứ mà không chịu bước bước nào đến tương lai, lừng khừng lần lữa mãi để tuổi xuân trôi qua đi rồi có ngày nào họ nuối tiếc? Cũng có một số người cứ chạy theo ảo ảnh về một thế giới khi gắn bó với ai đó sẽ đẹp hơn, chờ đợi một phép màu có người đến giải cứu cuộc đời buồn chán và tẻ nhạt của họ. Nhưng người đến rồi người rời đi vì không đủ niềm vui để níu giữ lại, chỉ còn một mình họ chơi vơi giữa cuộc đời. Có một vài người đặt trọng tâm cuộc sống của chính mình lên người khác, để một ngày nào đó nhận ra mình không quan trọng và có nhiều ý nghĩa với người ta như mình tưởng. Thế giới trở nên trống rỗng không biết bám víu vào đâu. Những trường hợp như vậy đều có điểm chung là họ bỏ quên chăm sóc thế giới riêng của chính họ rồi. Thế giới của người trưởng thành gần giống như từng ốc đảo riêng, mỗi người đều có những việc ...
Người trong cuộc có nhiều khi khó có thể tự nhìn ra được những vấn đề của chính họ và hướng vượt qua. Chính vì vậy mà công việc của mình vẫn còn đất dụng võ. Ca 8/100 của Chương trình TRI ÂN trong bối cảnh vội vã gấp gáp khi chỉ còn 2 ngày nữa là chị cùng cả gia đình đi định cư ở một đất nước rất xa. Chuẩn bị xong hết mà chị hỏi “không biết rằng quyết định từ bỏ tất cả để bắt đầu từ số 0 ở xứ người có đúng không”? Ôi chị ơi, câu hỏi khó quá em chẳng dám trả lời, chỉ thầm ước giá như chị hỏi lúc mới rục rịch định nghỉ việc hay chuẩn bị hồ sơ. Nay ván đã đóng thuyền, thuyền sắp ra khơi, chúng ta cùng nhìn lại hành trang và chuẩn bị tốt nhất có thể nhé. Hành trang mang đầy ưu tư và trĩu nặng! Lo mẹ già xương khớp một phần mà lo mẹ vẫn còn nặng tâm tư đè nén chẳng buông nhiều phần hơn. Rồi lo cho cả hành trình phía trước với nhiều trách nhiệm mà chị phải làm trụ cột, chính chị kéo cả gia đình đi mà. Mà chị không có vui! Người ta nhận visa thì có thể khóc vì sung sướng, ...