Tuần vừa rồi mình có 2 ca chữa lành (Healing with Lily Garden) 1 ca có phí và một ca miễn phí của chương trình Tri Ân thứ 18/100, hai ca này đã cho mình chậm lại một nhịp, sống chậm hơn để nghĩ về nhân sinh. Mỗi chúng ta được làm người, sống cuộc đời bình thường bình yên là thật sự quý giá. Ở ngoài kia, có những người muốn sống được bình thường xem ra cũng rất khó khăn. Như trận lũ quét kinh hoàng trên núi vùng biên giới Nepal vừa rồi (26/8/2026), có ai biết trước tương lai thiên nhiên sẽ biến động ra sao, có chừa khu vực mình đang sống hay không, như bỗng nhiên mưa lớn với mức độ chưa từng thấy đổ xuống miền Đông Nhật Bản ngày 13/8/2026 khiến sinh hoạt đảo lộn, hay tình hình kinh tế không mấy khởi sắc, lạm phát và giá cả đắt đỏ ảnh hưởng đến hàng triệu hay hàng tỉ người trong cuộc sống bình thường khiến giới trẻ ngày nay sẽ cân nhắc có nên kết hôn hay sinh con không, mặc cho chính phủ cứ hô hào ủng hộ. Có những điều vĩ mô quá, bản thân mỗi người nếu cố gắng cũn...
Hôm nay mình có một ca chữa lành ( #Healing with Lily Garden) mà bạn ấy khóc nhiều. Bạn khóc mình lại thấy rất đã. Bởi vì khóc được thực sự rất đáng quý. Khóc được mới chạm vào được cảm xúc chân thật nhất của chính mình, mới có khả năng giải phóng được những dồn nén ấy. Bạn trước đây theo kiểu "people pleasing" cố làm hài lòng mọi người, đặt ý kiến của người cao hơn cảm nhận của bản thân, bị cuốn đi theo cảm xúc của người khác, lâu dần để lại trong tim những khoảng hụt hẫng mà tự mình quên vỗ về an ủi. Ban đầu mình đề nghị bạn nhắm mắt, đưa ý thức vào tim, hình dung như ngồi thiền trong tim, an trú trong tim vậy. Bạn có chút nghi ngờ làm vậy để làm gì. Mình giải thích đơn giản khi chúng ta bỏ quên cảm nhận của trái tim, cứ hướng ra bên ngoài mong chờ sự quan tâm của người khác, chúng ta đã không biết trái tim mình thực sự cảm thấy và mong muốn điều gì. Quay về trong tim rồi mới cảm nhận từng sự uất ức nghẹn ngào tổn thương mà bản thân đã chịu trước đó, từ ...