Tối qua tình cờ mình xem phim Chuyện tình cây táo gai - Under the Hawthorne Tree(2010) trong lúc đang vật lộn với việc soi chiếu nội tâm tại sao mình vẫn còn những phần chưa thuần khiết, nhất là còn những phần tử bức xúc, bất mãn, phản kháng và uất ức trong cảm xúc từ những trải nghiệm tổn thương trước đây và hiện thực lịch sử thế giới. Tất nhiên cũng phải nhìn nhận rằng trong thời gian nhiều năm qua mình cũng đã (được) chữa lành rất nhiều, hầu như không còn nhiều bức xúc hướng đến cá nhân nào, nhưng lại hướng sự bức xúc đối với cuộc đời và vũ trụ. Nó không phải là tất cả mà do vẫn còn chút bức xúc khiến mình nhận thấy có những lúc mình không đủ sự thuần khiết như mình mong muốn. Thì bộ phim đến một cách nhẹ nhàng và trong trẻo giúp mình chữa lành thêm. Mình đã khóc và xúc động với sự chân thành, giản dị và những gì mà hai nhân vật đã trải qua. Đó là một câu chuyện, nhưng nó cũng có thể đại diện cho rất nhiều mảnh đời và hoàn cảnh mà một phần nhân loại phải đố...
Khi mình ngồi trước mặt bạn với vai trò là người hỗ trợ và đồng hành cùng bạn đi qua những bước ngoặc, hay giới thiệu thêm những góc nhìn khác rộng hơn từ cuộc sống, mình thấy mình nói với giọng đầy tự tin và như kiểu mọi chuyện đều có thể tìm ra giải pháp và giải quyết được. Lúc đó mình chạm được vào bản thể lớn lao của mình, với nhận thức mở rộng hơn, với bản lĩnh, tự tin, thông suốt, cảm giác như cả Vũ Trụ đều lắng nghe và hồi đáp. Rồi khi quay trở lại với chính mình và cuộc sống hiện tại, có nhiều lần cái tôi bé nhỏ lại vươn lên thể hiện sự nhút nhát, e dè, hoang mang, tự ti và chưa bao giờ cảm thấy mình đủ tốt để đối diện với cuộc sống này cả. Cảm thấy như mình bị bỏ lại phía sau, hoặc chạy hụt cả hơi mà không thể đến được đích. Lạc lõng, thất bại, cô đơn! Cái tôi bé nhỏ mong manh! Mình nghĩ rằng có lẽ trước khi đến với cuộc đời này, mình đã không lường trước được hết những biến số. Có lẽ mình đã đánh giá quá cao khả năng của chính mình khi lựa chọn kế ho...