Chuyển đến nội dung chính

BẠN ƯU TIÊN THỂ VẬT LÝ, THỂ CẢM XÚC, HAY THỂ TINH THẦN?

 Khi chuẩn bị cho chương trình 2 tuần chuyển hóa, có một bạn rất muốn tham gia nhưng bạn xin vắng một số buổi từ rào cản gia đình và do bạn quá bận rộn. Mình đã tự hỏi một người trưởng thành mà không thể tự sắp xếp hơn một giờ mỗi ngày dành cho chính mình và nội tâm của mình ư?

Thật bất ngờ, bạn tâm sự thêm rằng:
- Không có thời gian luôn chị ạ. Bố mẹ chồng em từ 2h sáng đã dậy, buôn bán cả ngày đến 11 giờ tối mới xong. Chồng em đi làm xa mỗi ngày đi về, chạy xe máy cả 100km. Em đi làm, buổi tối còn đi học thêm tiếng Hoa nữa. Hai con của em đều để tự học chứ em không có thời gian kèm luôn.

Đúng là khi được tiếp xúc với nhiều hoàn cảnh khác nhau mới thấy được không phải ai cũng có may mắn về thời gian. Không phải ai cũng may mắn về sự thảnh thơi.

Dù bạn bận như vậy nhưng bạn luôn muốn tìm cách để giúp bản thân chữa lành và tu dưỡng tốt hơn. Bạn ấy cũng chính là người rất chăm chỉ thực hành Hooponopono nhưng chưa đủ. Sự chuyển hóa đến từ thực hành sâu, khôi phục lại sự chân thành, thuần khiết, nhận diện rõ những thiếu sót, sai lầm để hoàn thiện mỗi ngày, mở rộng nhận thức tư duy để phát triển lên một tầm cao mới...

2 tuần để sự chuyển hóa có thể bắt đầu và hình thành nhịp điệu đều đặn cho đời sống nội tâm, đời sống tinh thần mà mỗi người bận rộn mưu sinh, bận rộn những trách nhiệm đã không đủ thời gian dành cho chính mình.

Tối qua khi tư vấn với một bạn, mình chia sẻ có những người mà thể tinh thần họ bị đói cũng sẽ gây ra cảm giác bứt rứt khó chịu như thể vật lý đói vậy. Ngoài ra cũng có những người rất giỏi chịu đựng áp lực vất vả của thể vật lý, nhưng khi đời sống tình cảm của họ có vấn đề họ liền suy sụp. Họ bảo vất vả sao cũng được, làm cực khổ sao cũng được, em chỉ muốn những người thân thương yêu nhau. Đó là người ưu tiên thể tình cảm.

Có người ưu tiên thể vật lý, cũng có người ưu tiên cảm xúc, và cũng có người ưu tiên thể tinh thần.


Mình nhận ra mình là người cực kỳ ưu tiên thể tinh thần. Sau một năm mà không thấy mình phát triển, không học thêm điều gì mới, không thêm kinh nghiệm sâu sắc và phong phú là cảm giác như thể tinh thần của mình bị đói vậy. Đó cũng là thời điểm khi mình là lập trình viên, công ty cũng rất tốt, nhưng công việc không cho mình đủ thời gian để chăm sóc đời sống tình thần, được đọc sách, được nghiên cứu, được học hỏi, được trải nghiệm, được trưởng thành. Nên dù lương cao, hấp dẫn thời đó mình vẫn dứt áo ra đi.

Bản thân mình có hối hận khi từ bỏ việc lương cao để sống tự do thu nhập bấp bênh như bây giờ không? Có lẽ thể tinh thần của mình không còn bị đói nữa, vì mình đã chăm sóc nó thật cẩn thận.

Như hôm nay, mình có thời gian đưa mẹ mình đi tái khám. Mình hiểu rằng không phải ai cũng có thời gian để làm như vậy. 



Biết ơn cuộc đời.

2 tuần chuyển hóa, bạn có thời gian không, nếu có thì thông tin đăng ký ở bài viết trước nha.

🥰

Lily Garden

Nhận xét