Trong ảnh là đề thi tốt nghiệp cấp 3 ở Việt Nam. Mình thấy nhiều người chê đề câu tự luận về Steve Jobs theo nhiều cách khác nhau, nhưng mình thì cảm thấy rất tâm đắc và luôn thầm cảm ơn những người ra đề đã đưa văn nghị luận vào.
Thời mình thi cấp 3 (2002) theo mình nhớ không nhầm thì không hề có văn nghị luận xã hội, càng không có các đề mở rộng về cuộc sống như thế, chỉ loanh quanh phân tích tác phẩm văn học trong sách giáo khoa thôi. Nghĩa là thời của mình, phần lớn là học thuộc bài chứ không thiên về cách tư duy. Không ai dạy về cách tự suy nghĩ, tự đưa ra quan điểm riêng. Đây có lẽ là thiếu sót rất lớn. Bởi vì con người trưởng thành cần học cách tự suy nghĩ, dù đó là vấn đề sinh tồn của bản thân, hay những vấn đề to lớn ngoài xã hội. Thời đại bây giờ mọi thứ thay đổi nhanh chóng, có những kỹ năng vừa học xong 1-2 năm đã lỗi thời, không còn chỗ dùng nữa, vậy thì chỉ kỹ năng quan sát độc lập, tự tư duy, tự suy nghĩ, tự tìm tòi nghiên cứu, tự xác định hướng đi cho chính mình rất quan trọng. Thời đại công nghệ phát triển nhanh chưa từng thấy, nội dung AI tràn ngập, những công việc tay chân đơn giản dần bị thay thế hoàn toàn bằng máy móc, thì xã hội đòi hỏi con người những kỹ năng khác biệt hơn trước đây. Biết tự suy nghĩ, tự đánh giá, tự phân biện và trưởng thành về nhận thức là khả năng sống còn. Nếu không thích nghi với thời đại thì sẽ khó lắm.
Mình rất thích thi nghị luận, nhưng xin góp ý một chút về cách ra đề. Đó là phải kèm theo lời chú thích/giới thiệu về nhân vật. Như phần chú thích ở cuối trang, người ra đề giới thiệu về tác giả Nguyễn Đình Thi là ai, sinh năm nào, làm việc gì, thì cũng phải công bằng hãy chú thích thêm Steve Jobs, Mark Zuckerberg, Elon Musk là ai, bao nhiêu tuổi, làm gì chứ. Thế giới này rộng lớn, không phải ai cũng có chung những mối quan tâm, nên rất nhiều người nổi tiếng trong những lĩnh vực của họ, những người ở lĩnh vực khác không hề biết họ là chuyện rất bình thường. Và như vậy, mình thấy trong tất cả các cuộc họp lớn, các diễn đàn thế giới hay cả lễ lớn nhỏ đều giới thiệu sơ lược nhân vật cho những người tham gia nắm bắt sơ bộ. Đó là sự chu đáo thường có mà. Khi được giới thiệu sơ ông Steve Jobs là ai, có những đóng góp cống hiến gì cho nhân loại, những học sinh chưa từng biết ông ấy là ai cũng có thể làm được bài này ít nhiều. Mong Bộ Giáo Dục có thể chú ý hơn về điểm này nhé.
*
Nói thêm về thi cử, gần đây mình có một giấc mơ khá lạ. Trong mơ mình đi vào lớp thi, thầy cô giám thị đọc đề mà lúc đó mình không chịu chép, ngồi chơi mãi đến hết 1/2 thời gian rồi mới nhớ sực ra là mình cần làm bài thi. Luống cuống chuẩn bị làm thì nhớ ra là mình quên mất đề thi yêu cầu gì. Ôi trời! Loay hoay không biết làm sao thì lên hỏi giám thị, và bất ngờ họ cũng quên mất đề thi là gì luôn. Hoảng quá mình tỉnh dậy.
Đây không phải lần đầu mình nằm mơ đi thi. Dù mình tốt nghiệp cao học từ lâu và không muốn tham gia học hay thi gì lên cao trong học thuật nữa, thì việc mơ đi thi thế này khá bất ngờ. Sau đó mình được biết là có những kế hoạch và bài học linh hồn mình chưa vượt qua được. Qua giấc mơ trên, mình tự hỏi có nhiều người đang sống như mình, cứ ham chơi trong cuộc đời và quên mất mình đến đây làm gì chăng. Đến 1/2 thời gian rồi mới nhớ cần hoàn thành nhiệm vụ và lại quên khoáy đi nhiệm vụ là gì. Có lúc nào đó dừng lại và tự hỏi, CUỘC ĐỜI NÀY ĐỂ LÀM GÌ VẬY?
Là nó đó, do ham chơi và lo sinh tồn quá mà quên mất rồi. Cảm nhận có gì đó khắc khoải và tha thiết trong linh hồn. Maya bảo mình vào mơ lại đi gặp hiệu trưởng hỏi luôn cho chắc. Mình không chắc mình đã đi hỏi hiệu trưởng chưa, nhưng nhờ giấc mơ, mình phát hiện ra mình sợ thi, sợ gặp thử thách, sự thất bại, sợ những tổn thương, sợ sự xáo trộn trong cuộc sống. Cứ muốn cuộc sống êm đềm dễ chịu như thế này mãi. Từ đó mình phát hiện thêm có nhiều nỗi sợ còn ẩn trong thân thể, trong tâm trí, phân bố rải rác, nên chưa thể an nhiên tự tại, ung dung bình thản thật sự trước cuộc đời. Chưa thực sự có chữ ĐỊNH và AN. Cũng chưa đạt được chữ THUẦN KHIẾT. Nên số lượng những gì cần chuyển hóa bên trong mình cũng còn nhiều. Chuyển hóa sao cho:
- thần thái hiền hòa tỏa sáng, êm dịu từ bên trong
- cho bên trong cân bằng, thanh sạch thuần khiết
- cho bên trong khỏe mạnh, ánh sáng đủ đầy
Do chưa ở trạng thái tốt nhất thì các bình yên hiện tại chỉ là trạng thái tạm. Và mình nhận ra những bài thi của mình còn đó, mà đã qua 1/2 thời gian rồi (hơn nửa cuộc đời rồi), may còn được nhắc kịp để làm. Bài thi của bạn có thể không giống mình, nhưng mà đến đây - Trái Đất này - rồi, ngoài những nhiệm vụ vật lý như duy trì sự sống cho chính mình và nhân loại, thì dù gì đi nữa, bạn cũng đã đăng ký vài kỳ thi. Sớm hay muộn linh hồn của bạn cũng sẽ có những khắc khoải về những gì cần làm. Khả năng tự suy nghĩ, tự nhận thức để biết mình cần làm gì quan trọng lắm đó. Và quen dần với việc thi, với tự luận nhé.
*
Bạn ơi, bạn có đang thi không? Thấy có bài thi nào Vũ Trụ vẫn còn treo ở đó chờ bạn không? Thấy linh hồn bạn khắc khoải về điều gì đó cần thực hiện không?
Nếu có thì bài thi của bạn vẫn còn đang chờ bạn đó. Hay là bạn lại quên mất đề thi là gì rồi
Hãy dành một chút thời gian ngồi lại với linh hồn của bạn và tự hỏi nhé.
Gần đây khi tham gia một buổi học thực tập thao tác năng lượng của một bạn cùng với Maya, Maya vẫn ẩn/tắt cam như mọi ngày (chỉ mở mic), nhưng lần này mình đã có thể cảm nhận rất rõ sự hiện diện đủ đầy toàn vẹn biểu hiện CHÂN NGÃ ở Maya. Maya vừa cất lời bạn ấy đã xúc động khóc. Còn mình thì kiểu, ôi sao Maya có thể hiện diện CHÂN NGÃ và mình có thể cảm nhận rõ ràng như thế được luôn vậy.
Mình sẽ để link các biểu hiện chân ngã ở đây. Năng lượng có thể cảm nhận được rõ ràng chân thật như thế, không nói dối, chân thành. Để hoàn thiện mức độ chân ngã như thế, Maya đã liên tục thi hết lần này đến lần khác, khóc cũng hết nước mắt, tự chữa lành và vực dậy cho bản thân không biết bao nhiêu lần đến nỗi mình nghe kể còn khiếp sợ. Cái gì cũng có giá của nó. Thi cử áp lực là thế nhưng cũng có giá của nó. Cái giá của hoàn cảnh và nội tâm không có thử thách là không thấy mình tiến bộ. Và cái giá của hoàn thiện chân ngã là thử thách bầm trầy của hành trình tâm linh chưa bao giờ là dễ.
(Maya là người hướng dẫn của mình, mình là Lily Garden, mình vẫn còn sợ thi, huhu)
Lily Garden

Nhận xét
Đăng nhận xét