Chuyển đến nội dung chính

Thừa nhận mình đã sai, có khó lắm không?




Trong ca tư vấn gần đây, có một bạn gặp mâu thuẫn và sự cố khi hợp tác với mọi người trong dự án của bạn, gây ra một khủng hoảng truyền thông nho nhỏ. Sau một hồi suy xét thì mình thấy việc dũng cảm thừa nhận thiếu sót, sai lầm và xin lỗi chân thành một cách công khai hay trực tiếp là lựa chọn tốt nhất. Nó sẽ giúp bạn giải quyết được vấn đề nhanh và hiệu quả thay vì bạn đang chọn im lặng bỏ qua trong ấm ức, và uy tín của bạn có thể bị ảnh hưởng ở những dự án sau này.

Mình thấy bên trong bạn vẫn hy vọng người khác hiểu cho bạn, thông cảm cho bạn, nhưng lại thiếu việc đặt mình vào vị trí của người và thấu hiểu cho người, nên mâu thuẫn hai bên sẽ không được giải quyết. Mình khuyến khích bạn dũng cảm thừa nhận đã sai sót và xin lỗi chân thành nhất có thể, sẽ giúp giữ niềm tin của mọi người dành cho bạn và những dự án của bạn sau này.

Ngay thời điểm đó, bên trong mình tự hỏi mình khuyên người ta như vậy, mình làm được không?

Sau một ngày, câu trả lời là mình đã từng dũng cảm thừa nhận những sai lầm, thiếu sót và xin lỗi công khai nhưng ... chưa đủ. Mình đã từng có một danh sách NHỮNG NGƯỜI CẦN XIN LỖI (kèm theo các danh sách khác quan trọng như NHỮNG THÀNH TỰU ĐÃ ĐẠT ĐƯỢC, NHỮNG VIỆC MUỐN LÀM TRONG ĐỜI TRƯỚC KHI CH*T) và mình đã hoàn thành danh sách xin lỗi đó rồi. Nhưng lần này hỏi lại, bỗng giật mình còn nhiều quá, hoặc trước đây đã xin lỗi chưa đủ và theo thời gian lại phát sinh thêm.

Tự hỏi tiếp: mình có dám thừa nhận mình sai, dám xin lỗi không?
Khúc này quan trọng!

Bên trong là sự lưỡng lự. Mình phát hiện việc thừa nhận mình đã sai rất khó luôn. Còn chỉ xin lỗi như đọc I'm sorry, please forgive me thì bình thường quá. Thừa nhận một cách chân thành, cầu thị và áy náy vì làm tổn thương, tổn hại, gây ra phiền muộn cho đối phương và thật lòng xin lỗi chứ không phải thừa nhận tôi sai nhưng trong lòng lại nghĩ lỗi là do người khác, tôi là nạn nhân đâu. Khó!

Ôi cái bản ngã nó sợ! Nó không dám thể hiện nó yếu kém, nó sai, nó sợ cả sự thật. Nó không muốn mất đi vị thế, đặc quyền, danh dự hay cái tôi của chính mình. Nó muốn bảo vệ hình ảnh hoàn hảo tốt đẹp của bản thân.

Ví dụ, mình thấy có những lần gắt gỏng thô lỗ với ba mẹ, nhưng có bao giờ mình dám chân thành thừa nhận điều đó và xin lỗi đâu. Hay mình đã từng đánh ba của con mình trong lúc đau khổ giận dữ vì bị tổn thương, mình lỡ lời chửi cả dòng họ của họ (biết mình sai, cái này đã sám hối) nhưng có bao giờ dám thừa nhận công khai và xin lỗi chân thành?

Mình thấy con người trong mâu thuẫn, trong nghiệp duyên đều gây tổn thương nhau, mỗi người một cách, đều muốn đối phương thừa nhận sai, xin lỗi mình trước. Nhưng rồi điều đó không xảy ra, nhân duyên cứ chồng chéo những ân oán biết lúc nào gỡ ra cho hết?

Khi hạ cái tôi xuống, kiểm soát bản ngã, xin lỗi chân thành, phần tắc nghẽn năng lượng bên trong mình dịch chuyển để được tháo gỡ. Lúc đó mình mới ý thức về những tắc nghẽn năng lượng đó.

Hóa ra, khi cố chấp không nhận sai, khi cố gắng níu giữ đặc quyền, lợi thế, vị trí, danh dự và bảo vệ bản ngã thì chúng ta tạo nên những tắc nghẽn trong trường năng lượng. Bởi vì ta đang bảo vệ điều không đúng, ta sai rõ ràng nhưng không dám thừa nhận, thì tình yêu và chân lý bên trong bị chặn lại. Nếu ta đủ yêu thương, ta sẽ biết rằng mỗi lần ta làm tổn thương ai đó sẽ có cảm giác như thế nào. Đằng này tình thương bị chặn, nên có sự tắc nghẽn.

Nếu có người hỏi tại người đó làm tổn thương tôi trước, tôi làm tổn thương họ lại thì có sao đâu? Có sao đó. Khi ai đó làm tổn thương ta, ta biết ta đau, vậy hãy học bài học quý báu này để sau này đừng làm ai đau nữa. Học cách bảo vệ mình, rồi chúng ta sẽ vượt qua được, chúng ta sẽ ở tầng mà họ không chạm được chúng ta nữa. Yêu thương là bản chất của chúng ta. Đánh mất đi bản chất này, chúng ta cũng đâu khác gì họ, rồi ngụp lặn trong đau khổ triền miên. Nếu đức Phật hay Chúa lo ăn miếng trả miếng, thì ngài cũng đâu có ở miền cực lạc, miền yêu thương, mà đi bận đánh nhau trong luân hồi rồi.

Dù biết thừa nhận sai là khó, nhưng mình sẽ cố gắng làm. Mình tuổi trẻ ngông cuồng, sống vội, thích thể hiện, tham lam, ích kỷ, nông nổi, đố kỵ, khoa trương, nóng nảy, tự cho mình giỏi, luôn cho mình đúng... mình đã gây tổn thương phiền muộn và tổn hại đến nhiều người từ ba mẹ, bạn bè, đồng nghiệp, người yêu, khách hàng, con cháu, ...

Mình xin thừa nhận mình đã sai lầm, sai sót, xin lỗi tất cả những người vì mình mà bị tổn thương! Mình xin cơ hội để bù đắp và sửa lỗi!

"Sông sâu tĩnh lặng, lúa chín cúi đầu"

Lily

Nhận xét