Người trong cuộc có nhiều khi khó có thể tự nhìn ra được những vấn đề của chính họ và hướng vượt qua. Chính vì vậy mà công việc của mình vẫn còn đất dụng võ.
Ca 8/100 của Chương trình TRI ÂN trong bối cảnh vội vã gấp gáp khi chỉ còn 2 ngày nữa là chị cùng cả gia đình đi định cư ở một đất nước rất xa. Chuẩn bị xong hết mà chị hỏi “không biết rằng quyết định từ bỏ tất cả để bắt đầu từ số 0 ở xứ người có đúng không”? Ôi chị ơi, câu hỏi khó quá em chẳng dám trả lời, chỉ thầm ước giá như chị hỏi lúc mới rục rịch định nghỉ việc hay chuẩn bị hồ sơ. Nay ván đã đóng thuyền, thuyền sắp ra khơi, chúng ta cùng nhìn lại hành trang và chuẩn bị tốt nhất có thể nhé.
Hành trang mang đầy ưu tư và trĩu nặng! Lo mẹ già xương khớp một phần mà lo mẹ vẫn còn nặng tâm tư đè nén chẳng buông nhiều phần hơn. Rồi lo cho cả hành trình phía trước với nhiều trách nhiệm mà chị phải làm trụ cột, chính chị kéo cả gia đình đi mà. Mà chị không có vui! Người ta nhận visa thì có thể khóc vì sung sướng, còn chị lại buồn và sụt 4 kg. Chị bỏ công việc lương cao ổn định ở đây, sang nước ngoài phải đi học một nghề mới, chồng cũng nghỉ việc ở đây, sang đó bắt đầu học tiếng và hy vọng có thể tìm được việc. Thêm lo lắng cho hai con, cuộc sống gia đình trước mắt sẽ phải cố gắng thật nhiều, và trăn trở cho mẹ già ở lại.
Rồi chị kể về mẹ, ngoại mất sớm nên mẹ lớn lên thiếu thốn tình thương của ngoại, lấy chồng thì gặp mẹ chồng đối xử không tốt, nỗi đau cứ vẫn ám ảnh và mẹ chị kể suốt bao năm tháng không quên. Chị kể hồi chị chưa có gia đình, cũng hay gọi điện về thăm mẹ, chịu lắng nghe những chia sẻ tiêu cực và lời than vãn từ bà mà thông cảm, buồn vì không thể giúp gì. Nhưng dần dà về sau, khi có gia đình, có con và nghe lời Phật dạy, chị không muốn nghe những lời than vãn hay tiêu cực nữa. Chị cũng khuyên mẹ buông để sống vui cho hiện tại nhưng khó. Từ đó chị không muốn kết nối với mẹ dù rất thương bà. Trong mối quan hệ với bà, chị đan xen nhiều cảm xúc, có thương, có thông cảm, có thấu hiểu nhưng cũng có sự bức xúc, phản kháng, ray rứt và bất lực. Chị sợ khi chị đi xa rồi, làm thế nào để giúp mẹ được đây!
Và chị kể bao năm qua chị cũng đã buông dần, chấp nhận tôi là chính tôi và mọi người là chính họ. Lòng an hơn, không còn suy nghĩ quá nhiều (overthinking) như trước. Kiểu trước đây là muốn mọi thứ xung quanh hoàn hảo, mình cố gắng mà mọi người không cố làm theo những gì mình mong muốn thì cảm giác rất khó chịu. Giờ đã đỡ nhiều rồi, mọi người xung quanh nhận xét mặt chị sáng hơn, không còn cái khổ như ngày xưa nữa.
Mình để chị tự đọc vị bản thân. Chị thấy đôi mắt chị thể hiện sự lo âu, đôi mắt buồn, lo lắng, mặt không được tươi, nét buồn phảng phất. Nhìn kỹ đôi mắt cũng có niềm tin vào bản thân, nhưng niềm tin đó không lớn.
Tiếp theo chị tự đọc vị ưu điểm của chính mình: nhìn hiền, thật, dễ xúc động, biết quan tâm chăm sóc người khác, có trách nhiệm với quyết định của mình. GÁNH TRÁCH NHIỆM VỀ MÌNH. Lo lắng cho gia đình, thương mình.
Cũng cần kể thêm lý do chị đưa cả gia đình đi định cư là vì con chị muốn đi du học nhưng chị thương con còn nhỏ, bạn đi một mình chị lo lắng, không yên tâm nên chị đi theo. Rồi chồng chị thì vợ con ở đâu chồng ở đó. Chị sang đó học một nghề mới hoàn toàn, chị sợ không có việc, lo lắng người nhiều mà công việc ít, lo lắng tài chính và gánh nặng kinh tế. Theo mình đoán công việc chị chọn sắp học không hẳn là thực sự đam mê, chỉ là nó thuộc lĩnh vực mà chị cho rằng chị thích chăm sóc mọi người. Đến đoạn này thì câu “GÁNH TRÁCH NHIỆM VỀ MÌNH” trong phần ưu điểm có lẽ cũng là nguyên nhân của 4kg tế bào đã bốc hơi.
Chị tiếp tục đọc vị nhược điểm bản thân (hành trang có gì thì cũng cần phải xem kỹ mà): dễ bốc đồng, hơi nóng tính, tình huống gì đó xảy ra bất ngờ mà bất như ý, chưa phân biệt đúng sai là đã phản ứng rồi, phản ứng không theo hướng tích cực. Trong lúc tập trung làm việc, con làm phiền, bạn hay kêu réo thì cáu gắt lên. Sau đó bạn chỉ gọi nói con yêu mẹ. Chị cảm giác có lỗi với bạn. Chị xin lỗi bạn.
Chị làm việc tập trung và không muốn người khác làm phiền. Bị gọi dồn dập mà đang tập trung thì thường là phản ứng cáu gắt. Liên quan đến phản ứng cảm xúc này, chị quay về thời thơ ấu nhìn lại tổn thương khi ba mẹ thay phiên nhau chọc chị là con của người yêu cũ của đối phương làm chị rất khó chịu. Và chị cũng tổn thương khi bị nhiều người chê xấu, nên chị luôn cố gắng học giỏi để thành công, và để chứng tỏ cho mọi người thấy xấu đẹp không quan trọng, quan trọng là nhân cách và làm được gì. Có lẽ tính trách nhiệm ôm hết vào người cũng một phần từ đây chăng? Chị cũng sợ thất bại!
Có một số quyết định và lựa chọn của con người bắt nguồn từ những tổn thương thật sâu. Để nhìn ra và chữa lành những tổn thương này cần thời gian và nỗ lực. Mình rất tiếc trong không khí gấp gáp của những ngày cuối tại Việt Nam, chị không có nhiều thời giờ như thế. Mà cũng lạ, hơn cả 10 ca làm việc gần đây chưa có ca nào mình bị ngắt mạng giữa chừng lâu, có rớt nhưng vào lại liền, còn ca của chị rớt đến mấy lần, đến gần cuối rớt hơn 10 phút mình chưa vào lại được, cũng đành kết thúc khi gần hết 3 giờ.
Trong ca, mình chỉ kịp phần tư vấn nho nhỏ để hy vọng giúp chị mở khóa phong ấn, vươn lên một tầm cao mới.
Ban đầu chị có chia sẻ, từ trước chị có tham gia một buổi thiền nhóm mình và Maya tổ chức, Maya có nói chị bị phong ấn. Chị cũng không biết chị bị phong ấn gì và muốn đi tìm lời giải.
Thông qua việc tự đọc vị bản thân, chẳng cần nhìn đâu xa, mình thấy chị bị phong ấn tâm trạng: CHỊ KHÔNG CÓ VUI! Chị cũng kể rằng con chị cũng hay giỡn hay chọc chị cười, nhưng vì đang tập trung làm việc, chị phớt lờ câu chuyện của bạn. Và thành thật mà nói, trên mặt chị không thấy có sự hiện diện của nụ cười. Cái hành trang cho cả một hành trình lớn phía trước mà gia đình chị chủ động, nên sắm thêm món đó đi.
Nguyên nhân phong ấn thì có rất nhiều, có thể bắt nguồn từ rất xa xưa ở những kiếp trước, nhưng mình đang nói giữa chừng thì rớt mạng. Có lẽ cũng không phải là điều chị có thể nghe vào lúc này.
Chị đã học được chữ BUÔNG và chấp nhận khi học Phật. Xem như đã vượt qua cả một giai đoạn HỌC KỲ 1 rất vất vả rồi. Giờ là lên tiếp HỌC KỲ 2 chị nhé. Kỳ 2 này cần học thêm chữ VUI. Chị muốn ôm mẹ, muốn lo cho mẹ, muốn mẹ bớt buồn, nhưng bản thân của chị lại phảng phất buồn thì sao giúp được. Mình không thể giúp cái mình không có, phải không? Nếu có ai hỏi vì sao mối quan hệ với ba mẹ lại quan trọng trong cuộc đời dù người đã trưởng thành, là vì người trưởng thành vẫn mang theo tất cả những tổn thương cũ hồi còn ở với ba mẹ mang theo vào cuộc sống. Mẹ chị cũng ôm hết trách nhiệm, nhưng rồi vô tình trở thành gánh nặng tâm lý cho những đứa con mà bà không hay. Bà vẫn luôn cứ tưởng bà đang lo lắng cho con mình. Và như vậy, nếu chị không vui, mai này biết đâu có lẽ đối với con chị, chị cũng là một gánh nặng tâm lý mà con chị tự hỏi LÀM SAO ĐỂ MẸ CƯỜI? Nếu thương con, chị phải học chữ VUI trước. Nếu thương mẹ, chị cũng phải học chữ VUI trước. Cứ xem là cuộc sống này khó khăn đi. Khó khăn không tránh khỏi, nhưng có thể để lại di sản cho con sau này là NIỀM VUI VÀ HẠNH PHÚC CỦA NGƯỜI MẸ. Chị áy náy chừng nào, con của chị sau này cũng áy náy và cũng chẳng dám cười khi thấy mẹ không vui. Chữ VUI này là học kỳ 2 chị nhé. Cũng phải phân ra 2 học kỳ, vì lần đầu học chữ BUÔNG, chị đã phải tự vượt qua bao nhiêu tổn thương để đứng dậy rồi. Không phải buông là buông được ngay, như mẹ chị đã tuổi hưu rồi mà có buông được đâu. Xem như chị cũng rất giỏi rồi.
Giai đoạn mới, hành trình mới, chúng ta lên cấp mới, học chữ VUI. Vui vẻ yêu đời, thì dù gia cảnh có thế nào, thế giới biến động ra sao, cả nhà vẫn quay quần ấm áp thân thương chị nhé.
Vì chị thiếu niềm vui, nên khi gặp mẹ dù muốn mẹ vui cũng thiếu chuyện vui để kể. Khi chị vui nhiều tự nhiên khi nói chuyện lại muốn kể cho nhau nghe nhiều chuyện vui. Sưu tầm những khoảnh khắc niềm vui nho nhỏ trong cuộc sống để làm kho tàng cho chính chị và người thân yêu. Tại vì mẹ chị thiếu đi niềm vui, nên rãnh là kí ức lại gợi lại chuyện buồn. Chứ có nhiều trải nghiệm vui, thì lúc rãnh mang chuyện vui ra nhớ lại mà cười thôi.
Kiểu gỡ phong ấn này tự chị làm được nhé. BẬT MOOD YÊU ĐỜI.
Chị có học yoga và dạy yoga. Vậy chị càng hiểu về năng lượng và tần số, yêu đời cũng là tần số tốt, và đó sẽ là di sản tuyệt vời để trao cho các con. Hành trang này chị có thể chuẩn bị, cho những mùa đông dài 6 tháng ở đất nước ấy nhé.
Cách thức thứ hai để hóa giải phong ấn là NIỀM TIN VÀO ÁNH SÁNG, VÀO VŨ TRỤ. Con người lo lắng nhiều và bất lực, thường là đã đánh mất đi rất nhiều niềm tin vào ánh sáng và tình yêu. Lúc này mọi khó khăn và thử thách phải tự lo, tự gánh một mình. Nhưng thế giới này không vận hành như vậy, chúng ta được sinh ra, được yêu thương và được che chở. Chúng ta không biết trước hết được tương lai, cũng không tránh khỏi những lần sóng gió, nhưng còn niềm tin vào ánh sáng và tình yêu, chúng ta còn tin được sự che chở và trợ giúp, là những nhân duyên tốt đẹp được gửi đến trong đời.
Và cách thứ ba để hóa giải bớt những lo lắng áp lực của chị chính là CẦU NGUYỆN THAY VÌ LO LẮNG. Những giờ phút chị nhận ra mình đang lo lắng, có thể thay bằng sự cầu nguyện. Nguyện cầu sự chở che và ánh sáng soi đường gia đình chị đi. Nguyện cầu sự an bài và sắp đặt để giúp chị ổn định nơi ở mới. Nguyện cầu cho tâm chị được an vui để có thể lan tỏa sự an vui êm ấm cho gia đình. Nguyện cầu chị giữ vững tinh thần trước mọi khó khăn thử thách. Nguyện cầu mẹ được bình an và sống yêu đời hơn. Nguyện cầu trái tim chị trở nên nhẹ nhõm và thanh thản. Nguyện cầu sự lo lắng được thay thế bằng sự cần mẫn kiên trì, động viên nỗ lực vượt qua. Nguyện cầu gia đình chị được yên vui bên nhau hạnh phúc. Nguyện cầu cho hành trình sắp đến của gia đình chị được tươi sáng bình yên!
Lily Garden

Nhận xét
Đăng nhận xét