Hôm nay mình có một ca chữa lành (#Healing
with Lily Garden) mà bạn ấy khóc nhiều. Bạn khóc mình lại thấy rất đã.
Bởi vì khóc được thực sự rất đáng quý. Khóc được mới chạm vào được cảm
xúc chân thật nhất của chính mình, mới có khả năng giải phóng được những
dồn nén ấy.
Bạn trước đây theo
kiểu "people pleasing" cố làm hài lòng mọi người, đặt ý kiến của người
cao hơn cảm nhận của bản thân, bị cuốn đi theo cảm xúc của người khác,
lâu dần để lại trong tim những khoảng hụt hẫng mà tự mình quên vỗ về an
ủi.
Ban đầu mình đề nghị bạn
nhắm mắt, đưa ý thức vào tim, hình dung như ngồi thiền trong tim, an trú
trong tim vậy. Bạn có chút nghi ngờ làm vậy để làm gì. Mình giải thích
đơn giản khi chúng ta bỏ quên cảm nhận của trái tim, cứ hướng ra bên
ngoài mong chờ sự quan tâm của người khác, chúng ta đã không biết trái
tim mình thực sự cảm thấy và mong muốn điều gì. Quay về trong tim rồi
mới cảm nhận từng sự uất ức nghẹn ngào tổn thương mà bản thân đã chịu
trước đó, từ đó mà khóc.
Rồi
nhận ra khi phụ thuộc cảm xúc vào người khác, muốn làm hài lòng họ, mất
dần sự tự tin vào chính mình hay có chính kiến riêng, có ranh giới
riêng. Những điều này khi truy ngược về lại bắt nguồn từ mối quan hệ với
mẹ bạn. Bạn cảm thán nói rất nhiều người con gái Việt Nam có lẽ cũng bị
vậy. Có lẽ bạn nói đúng, có lẽ nhiều người mẹ hay tự quyết dùm con, tự
nhận định mọi thứ rồi muốn con cái nghe theo thay vì hướng dẫn cho con
cách bình tĩnh suy nghĩ độc lập và tôn trọng cảm nhận của bản thân, hình
thành chính kiến riêng, phân định ranh giới để bảo vệ chính mình. Những
pha phủ nhận cảm xúc của con điển hình như "sao con cứ làm quá lên,
chuyện đó đâu có gì đâu chứ, không được buồn như vậy". Mẹ quyết định cảm
xúc dùm con luôn, rồi sau này lớn lên đứa trẻ cũng gặp khó khăn không
rõ cảm xúc của chính mình là gì, trở thành người khó phân định được ranh
giới, khó có chính kiến riêng, luôn sợ bị người khác đánh giá.
Nhìn
lại những tổn thương, nhìn lại quá khứ không phải để oán trách hay dằn
vặt mà là để rút ra bài học để sống cho hiện tại và tương lai. Thế hệ
8x, 9x, 2kx như thế hệ bắt đầu chữa lành để những tổn thương không lặp
lại đời này qua đời khác. Tới đời mình là dứt, mình tổn thương, mình
chữa lành để thế hệ sau không phải chịu cùng loại tổn thương đó nữa. Bắt
đầu đi tìm giải pháp để sống trong hiện tại và tương lai tốt hơn.
Bạn
hình dung nằm trên bãi cỏ, nhìn ngắm cây, đi dạo trong rừng, tận hưởng
gió mát và bầu trời lồng lộng. Cảm thấy cuộc sống vẫn kì diệu quá, vạn
vật cứ phát triển sinh sôi, cảm nhận sự thanh bình trong trẻo và dịu mát
khi hòa mình vào thiên nhiên rộng lớn. Cảm giác lúc đó những gánh nặng
cuộc sống cũng được hạ xuống, không quá áp lực như trước.
Bạn
cũng kể rằng lúc đăng ký với mình là lúc tâm trạng của bạn rất không
ổn, rất cần ai đó giúp giải tỏa, nhưng rồi một tuần sau, mọi thứ cảm
thấy nhẹ hơn, cảm xúc không mạnh mẽ như vậy nữa, nên hôm nay gặp mình
thì bạn đã ổn định hơn rồi. Mình nói với bạn đây là một trải nghiệm rất
quý báu, bạn nên ghi nhớ cảm giác này, để sau này khi có bất cứ một sự
kiện hay chuyện gì xảy đến bất ngờ vượt quá giới hạn cảm xúc của bạn thì
bạn cần nhớ rằng đó chỉ là lúc cao trào của cảm xúc, và có thể bị quá
tải, chúng ta cần bình tĩnh ráng đợi qua ít ngày là cao trào đó cũng qua
đi. Lúc đó chúng ta sẽ đối diện và giải quyết vấn đề với tâm thái bình
tĩnh hơn, nhẹ nhàng hơn, thấu suốt hơn và đỡ sợ cảm xúc hơn.
Khi
hòa mình trong thiên nhiên bạn cảm giác được sự thư giãn, thoải mái và
điều này rất cần thiết cho tinh thần. Tinh thần quá tải cũng cần nghỉ
ngơi để phục hồi sức sống. Giống như xe chạy đường dài, nó được nghỉ
ngơi thì chạy tiếp mới ổn. Hệ thần kinh của chúng ta cũng cần có không
gian, có thiên nhiên, có cây cỏ mà được giãn ra thư thái. Lúc này bạn
nhớ ra gần nhà bạn có khu rừng (nước ngoài), và nơi đó cũng rất dễ chịu.
Lúc bạn mô tả cảm giác rất bình an, rất thoải mái khi đi dạo trong
rừng, thích thú nhìn ngắm vạn vật một cách trong trẻo nhẹ nhàng thuần
khiết từ cảm nhận của linh hồn, mình hỏi bạn thử hình dung khi bạn ở góc
độ linh hồn, trước khi đầu thai đến cuộc đời này, nhìn những sự tổn
thương có thể chắc chắn không tránh khỏi vì nhân loại vẫn còn rất nhiều
vấn đề, và nhìn cơ hội ngắm nhìn sự sống kỳ diệu, liệu lúc đó linh hồn
có quyết định đầu thai, có thấy dù trải qua chút tổn thương để đến với
cuộc đời này cũng xứng đáng? Bạn nói có, vì cuộc đời này vẫn rất đẹp, vì
thế giới này vẫn có rất nhiều điều kỳ diệu để bạn nhìn ngắm.
Hiện
tại bạn nhận ra bạn đang có nhiều "bài tập" để làm, để giúp bạn chữa
lành và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn. Để thoát khỏi people pleasing
thì cần quay về cảm nhận trái tim mình, tin tưởng cảm nhận của trái tim
mình nhiều hơn, nuôi dưỡng tâm hồn và tinh thần của mình nhiều hơn.
Còn
các bạn khi đọc bài này, thử hình dung trước khi bạn đầu thai, nhìn
thấy những khó khăn trước mắt và cả cơ hội nhìn ngắm cuộc sống tươi đẹp,
trải nghiệm tình yêu và sự sáng tạo, bạn liệu có còn "say yes" đi đầu
thai không? Nhớ bình luận cho mình biết với nhé, và cũng giúp mình có
động lực viết nhiều hơn.
Cảm ơn cả nhà!
Lily Garden
Ảnh lễ hội Việt Nam - Hàn Quốc tại Đà Nẵng 2026
Ghi chú thêm:
- Bạn ấy rất yêu mẹ, rất muốn giúp đỡ mẹ vì thấy mẹ cứ bị xoay vòng trong áp lực và cố gắng làm hài lòng người khác, nhưng bạn nhận ra rằng bạn chỉ có thể giúp mẹ khi bạn vững vàng hơn, bình tĩnh hơn, bình an hơn. Vậy nên bạn sẽ làm "bài tập" chữa lành của bạn trước khi có thể giúp đỡ được cho người thân.
- Bạn nói bạn hay đau vai, cả ca bận giải phóng cảm xúc và học các bài học từ quá khứ, đón nhận trải nghiệm chữa lành với thiên nhiên mà quên bẫng vụ đau vai. Cuối buổi thì hết giờ mất, thế nhưng bạn thấy vai bạn cũng đỡ hơn. Có lẽ nào những cảm xúc dồn nén cũng tích tụ đâu đó trên cơ thể gây đau?
- Ca
này không nằm trong chương trình TRI ÂN miễn phí nhé cả nhà. Có những
bạn chọn ca có phí để ủng hộ mình và nhường suất chương trình Tri Ân cho
những người cần hơn. Mình chân thành cảm ơn bạn
!

Nhận xét
Đăng nhận xét