Hôm nay Đà Nẵng mưa nhiều, mình có hứng kể chuyện một chút với các bạn. Nếu viết dài thì sẽ cần suy nghĩ thấu đáo và có cấu trúc hơn, nên lần này mình chỉ viết ngắn và kể vài mẩu chuyện nho nhỏ vậy.
Dạo gần đây mình bỗng nhớ đến một bạn khách nam mà mình cùng chữa lành với bạn lâu rồi, bạn đi cùng với bạn gái, hai người có hai ca thực hiện gần nhau. Có một chi tiết mình vẫn còn ấn tượng. Bạn gái của bạn ấy thấy bạn ấy rất sợ dao, kiểu như bị ám ảnh, nên sẽ không cầm dao hay nấu ăn gì, trong lòng bạn gái có thể không đánh giá cao điểm này của bạn ấy lắm (có lẽ kiểu như con trai mà lại sợ dao). Trong ca hồi quy về tiền kiếp, bạn gái thấy được rằng trong một kiếp bạn trai đã từng làm nghề bán thịt lợn/heo, cũng nhờ nghề đó mà có thể chu cấp cho người vợ (là người bạn gái hiện tại) được cuộc sống đủ đầy, cuộc đời cũng bình yên tuy có phần nhàm chán.
Điều mình ấn tượng là từ kiếp sống đó sau này mà bạn nam bị ám ảnh bởi dao, và rõ ràng đó không hề đến từ sự nhút nhát hay bản lĩnh kém cỏi thiếu nam tính nào cả. Nó đến từ sự chân thành của linh hồn. Ám ảnh việc đụng đến dao là không muốn gây thêm sự tổn thương nào nữa. Nhìn được khía cạnh này mình thấy rằng có nhiều người có nhiều sự ám ảnh hay dị ứng mà chúng ta không thể vội phán xét được, mà nếu chúng ta thực sự hiểu được câu chuyện đằng sau đó, chúng ta sẽ thấy nhiều tình thương.
Con của mình lúc nhỏ học mẫu giáo có lần ăn canh khoai môn đã no và ớn rồi nhưng cô giáo ép đút cho tới lúc bạn ói ra, và từ đó đến nay đã hơn mười năm trôi qua bạn bị ám ảnh mãi về khoai môn không thể nào ăn được. Mình không trách cô giáo, chỉ thấy thương.
Gần đây mình càng suy ngẫm về sự chân thành. Maya (người hướng dẫn của mình) từng kể rằng cô ấy rất hứng thú khi ngắm nhìn những sáng tạo của con người, như là đi xe ngoài đường sẽ nhìn ngắm các bảng hiệu (của các cửa hàng, công ty...) như một sở thích vui vẻ. Một người bạn khác (K.H) từng kể rằng dù là những người quét rác cũng có thể tìm ra ý nghĩa tuyệt vời của công việc họ đang làm, là tiếp xúc với những sản phẩm, công trình sáng tạo mà được tạo ra từ rất nhiều thành quả kì công của nhân loại, nó chỉ là đến giai đoạn kết thúc nhiệm vụ thôi. Như từng mảnh vỡ của cây bút, cái đèn, cái bàn, cái ghế, cái tủ lạnh... cũng từng là những sản phẩm sáng tạo vô cùng đáng trân trọng của loài người mà rất nhiều người đã cùng tạo nên chúng.
Nhờ những góc nhìn như vậy, nên dạo này khi nhìn các đồ vật mình cũng đều cảm thấy rất trân trọng và biết ơn, dù đó là đồ mới hay đồ cũ, hay là đồ hỏng hóc phải bỏ đi. Nó cũng từng là sự tự hào, là thành tựu sáng tạo mà biết bao ngàn năm tích lũy bao kinh nghiệm sáng tạo của cộng đồng mới có được. Những thứ đó đều không hề có sẵn, đều không hề dễ dàng gì. Kể cả như chiếc túi bóng đi chợ một lần về vứt cũng là công sức bao người trong nhà máy, bao người trong tất cả các khâu từ nghiên cứu, sản xuất, kiểm nghiệm, đóng gói, vận chuyển, bán hàng, và cả những người tham gia không trực tiếp như bảo vệ, hành chính, nhân sự, kế toán... Tất cả những công sức đó đều đáng quý biết bao.
Từ đó mình học thêm chữ chân thành! Chữ Chân Thành này có lẽ cần đi với chữ Trân Trọng. Có trân trọng mới có thể thấy được sự chân thành trong tim mình và trong tất cả sự nỗ lực sinh tồn, nỗ lực sáng tạo và đóng góp của tất cả con người bao thế hệ!!!
Xin cảm ơn!!!
Lily Garden
(ảnh là một chiếc gì nho nhỏ trong cửa hàng giá rẻ, nó rất đáng yêu hen)
À, dạo gần đây mình có nhận lịch thêm làm các ca bằng tiếng Anh nữa, cả nhà có ai cần có thể giới thiệu giúp nhé. Thank you so much!

Nhận xét
Đăng nhận xét